tràn ngập nguy cơ
Trận chiến tàn bạo bậc thầy. Từ thây ma ếch đến đám bụi khổng lồ - và mọi thứ ở giữa - Vương quốc tràn ngập nguy hiểm. Để vượt qua mỗi cuộc chạm trán nguy hiểm, bạn sẽ cần nghiên cứu các đòn tấn công của đối thủ và phản ứng phù hợp!
Khương Cơ ngồi ở vương tọa trên, đối với đại ca của nàng nói. Nội dung nhãn mác: Xuyên qua thời không Tìm tòi từ then chốt: Nhân vật chính: Khương Cơ ┃ vai phụ: Chu Vũ vương ┃ cái khác: Cái khác. P/s: Tới chương 40.
Mong hết ngập nước, kẹt xe. Sau khi Chính phủ đồng ý chủ trương thành lập TP.Thủ Đức (trên cơ sở sáp nhập 3 quận 2, 9, Thủ Đức hiện nay), TPHCM đang nghiên cứu, quy hoạch Thành phố Thủ Đức trở thành một điểm nhấn của TPHCM.
Rồng gầm sợ ngày, tràn ngập sát cơ, Hoàng Tuyền Tử Khí bên trong quỷ khí âm trầm, phảng phất có từng vị Quỷ Ảnh xuất hiện, kể cả trong hư không màu vàng cự long, đồng thời hướng về Hạ Hoang đám người đánh tới. xem ra tràn ngập nguy cơ. Nhưng vào lúc này, Hoàng
Tại xã Hải Phong, nước lũ đã tràn qua toàn bộ đê bao của xã, cả nghìn ha lúa của xã này cũng đã ngập sâu trong nước từ 2 ngày qua. Nguy cơ mất trắng vụ mùa khiến người dân điêu đứng. kiểm tra các khu vực ngập lụt hoặc có nguy cơ ngập lụt, gây mất an toàn cho
Ngu ngốc! điều ta ưa thích ngươi không tưởng nổi đâu! Joseph nội tâm cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại như mây trôi nước chảy "Cũng đồng dạng như ngươi, sở thích mỗi người khác nhau. vốn tràn ngập nguy cơ đe dọa, liệu Ám Nguyệt thành có thể vượt qua mà vẫn nằm
mortwicontwun1973. Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, “Thầy dậy rồi.” Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, “Em…” Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, “Sao ạ? Thầy có đói không?” Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, “Vâng, chúng ta đã làm tình.” Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, “Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!” Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, “Được rồi.” Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, “Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!” Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn “The same and not the same” của Roald Hoffman[1], “Sao thầy vẫn đọc quyển này?” [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, “Em quản tôi?!” Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn “The same and not the same” kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, “Em…” Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, “Ừm, thầy nói đi.” Phương Yểu An nghiêm túc sắp xếp ngôn ngữ trong đầu một cách cẩn thận. Tài ăn nói của anh thực sự rất kém, anh xoa xoa ấn đường rồi nói, “Xin lỗi, đêm qua là lỗi của tôi, tôi, tôi bị ma ám rồi, tôi không biết mình bị sao nữa, tôi không nên cùng em…” “Vì vậy?” Quý Chính Tắc ngắt lời anh. “Thật sự xin lỗi, em đừng nên tới đây nữa.” Quý Chính Tắc nhướn mày, “Ý của thầy là gì? Em là nam nên thầy không muốn chịu trách nhiệm đúng không?” “Ý tôi không phải thế…” Anh dừng lại, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hơi lấy lại được chút sức mạnh, “Tôi mới là người bị làm cái đó chứ?” “Được rồi, em sẽ chịu trách nhiệm, chúng ta ở bên nhau thôi.” Quý Chính Tắc chọn từ mà nghe như thường lệ. “Em đừng có mà cả vú lấp miệng em, tôi không cần em phải chịu trách nhiệm. Em đi ngay, rời khỏi nhà tôi ngay lập tức, em làm học sinh của em, tôi làm thầy giáo của tôi. Chuyện hôm qua coi như chưa từng xảy ra.” Quý Chính Tắc nhìn anh, vùng giữa lông mày đã nhíu thành hình chữ 川, hắn lè lưỡi liếm liếm môi, “Em có chỗ nào kém cỏi sao? Thầy nhìn em đi, cao hơn 1m85 và vẫn đang phát triển, cao nè. Khụ, thật không hay ho gì khi nói cho thầy những lời này nhưng mà nhà em rất giàu, giàu nè. Thầy nhìn mặt em xem, đẹp trai nè. Hơn nữa còn có thành tích rất tốt, điều đó chứng tỏ IQ em cao, em còn biết nấu ăn nữa. Thầy bảo thầy bị lãnh cảm thế mà em vẫn có thể làm cho thầy bắn được, rốt cuộc em có chỗ nào khiến thầy chưa hài lòng?” Phương Yểu An nhìn bộ dạng không thèm liêm sỉ tự mình chào hàng của hắn thì hít sâu một hơi, “Em còn quá trẻ, tôi không muốn để tình cảm của tôi lãng phí cho tuổi thanh xuân vô tâm của em.” “Thầy nghĩ lại đi, thầy không cảm thấy thành công khi có thể nắm trong tay và chơi đùa cảm xúc của một cậu trai đang độ thanh xuân sao? Thầy coi như mình đánh cược một lần mà ở bên em đi, nếu thua thì em sẽ cho thầy toàn bộ tuổi thanh xuân của mình, còn nếu thắng thì em sẽ ở bên thầy cả đời này. Dù thế nào thì thầy cũng đâu lỗ đúng không?” “Tôi không có sở thích tệ hại như thế, tôi không đủ khả năng đem chuyện tình cảm ra mà đánh cược, đây không phải là thứ có thể tính toán, tôi cũng không được lợi lộc gì. Và đây không phải là chuyện nhỏ, nó không chỉ là chuyện thầy trò yêu nhau hay đồng tính luyến ái, em hiểu không? Nếu để người nhà em biết thì tôi cũng xong đời.” Anh chưa bao giờ đề cập đến vấn đề đồng tính, anh luôn tôn trọng xu hướng tính dục của bất kỳ ai, nhưng anh nhất định phải nói cho Quý Chính Tắc biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Quý Chính Tắc cực kỳ lơ đễnh, “Xong gì mà xong? Ba em nói, đời này em muốn yêu ai, cho dù là Thiên Vương lão tử[2] cũng được hết, chỉ cần em có thể thật lòng theo đuổi được. Em chưa bao giờ chém gió cả, em đã nói theo đuổi thầy thì nhất định em sẽ theo đuổi thầy, em nói bên thầy cả đời thì nhất định sẽ là cả đời.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Phương Yểu An, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, “Thầy không đánh cược, vậy em sẽ tự mình đánh cược.” [2] Ẩn dụ ý chỉ những người cao quý, uy quyền nhất Phương Yểu An cảm thấy thật nực cười. Trong mắt các cậu thiếu niên mười bảy mười tám, suy nghĩ ngây thơ đến mức ngày mai cũng có thể nói thành cả đời, dẫu cho quay đầu liền quên thì chúng vẫn có thể to mồm dõng dạc mà nói khoác không biết ngượng như thế. “Tôi không quản em nữa, nhưng tôi thật sự không muốn dây dưa thêm với em. Em nên hiểu rõ, cứ quấn lấy tôi mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì, thiếu người cho em thích à?” “Nhưng em chỉ thích mình thầy thôi.” “Em thích gì ở tôi?” “Em thích…” Hắn dừng lại, cau mày suy tư hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn anh, “Hí, em nghe nói nếu mà nói được ra những gì mình thích thì đều không phải là thích thật lòng, cho nên đây là một cái bẫy đúng không?” Hắn nhướn nhướn mày, bình chân như vại gật đầu, “Cái gì của thầy em cũng thích hết.” Đầu Phương Yểu An như muốn nổ tung, anh gần như hét lên, “Cậu ra ngoài ngay, biến về nhà cậu đi. Chúng ta không hợp nhau, cậu đừng hại tôi nữa được không hả?!” Quý Chính Tắc dựa người vào cửa, thờ ơ lắc đầu, khuôn mặt tuấn tú rất bình tĩnh, “Không, em sẽ không đi.” Phương Yểu An giận đến điên rồi, anh thực sự là không có biện pháp nào với tên này. Anh tự mình vật lộn xuống giường, vừa nói vừa mặc quần áo vào, “Được, cậu cứ ở lại đi, cậu không đi thì tôi đi!” Eo lưng anh đau như sắp gãy, lúc mặc quần áo tay cũng khó mà nhấc lên nổi. Quý Chính Tắc vội vàng bước tới ngăn anh, kéo cổ tay anh hỏi, “Thầy muốn đi đâu? Đây là nhà của thầy!” Anh đẩy mạnh Quý Chính Tắc ra, hai má đỏ bừng cả lên vì tức giận, “Tôi đi đâu không cần cậu quản, tránh ra!” Nói xong thì hung hăng bước ra ngoài. “Này!” Quý Chính Tắc thấp giọng mắng một câu, vội vàng mặc quần áo vào rồi đuổi theo, ngăn người ở cầu thang. Hắn cũng hơi bực, vì vậy trực tiếp ôm eo Phương Yểu An rồi kéo anh vào nhà. “Làm cái gì? Quý Chính Tắc tôi báo cảnh sát đấy, buông ra nhanh!” Phương Yểu An vừa trải qua trận tình dục quá độ, đến giờ cơ thể vẫn còn rã rời, thế nhưng lần giãy giụa này lại kịch liệt đến không ngờ. Quý Chính Tắc không thể không dùng cả hai tay để chế trụ anh đạp đá lung tung, mặt cũng suýt thì ăn một quả đấm. Hắn phản xạ ngửa đầu về sau, “Thầy báo đi, thầy về nhà em sẽ để cho thầy báo.” Còn chưa ôm được người vào cửa, Quý Chính Tắc đã nhìn thấy một người đàn ông đang đi lên cầu thang, người đó nhìn Phương Yểu An rồi lại nhìn hắn, đôi mắt trợn to, “Anh Phương!? Mày làm gì thế? Mau buông anh ấy ra!” Vừa nói vừa chạy nhanh tới. Quý Chính Tắc thầm chửi “Đ*t mẹ”, mắt hắn trợn trắng, tay có chút buông lỏng. Phương Yểu An nhân cơ hội giãy ra rồi thúc cùi chỏ vào eo hắn. Chân Quý Chính Tắc mất trọng tâm, Phương Yểu An còn chưa kịp quay đầu đã thấy Quý Chính Tắc cắm đầu xuống dưới, hành lang hẹp tối đột ngột truyền tới tiếng động nặng nề và tiếng rên rỉ đau đớn. Quý Chính Tắc ôm lấy cánh tay và cuộn tròn trên sàn tầng dưới, thoạt nhìn có vẻ ngã không hề nhẹ. Chu Kỳ Minh cũng không thấy rõ chuyện gì xảy ra, hắn ta vừa mới lên thì đã thấy Quý Chính Tắc lăn xuống, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, “Chuyện này … chuyện gì đang xảy ra vậy?” Phương Yểu An đứng ở cửa và vẫn chưa hoàn hồn lại. Anh cũng không biết tại sao Quý Chính Tắc lại ngã nữa, anh thậm chí còn không dùng sức mà, sao Quý Chính Tắc cứ thế mà nhẹ nhàng lăn xuống rồi? Quý Chính Tắc nằm một lúc mới ngẩng đầu lên, hắn lạnh lùng nhìn về phía bên này, ánh mắt vô cùng dữ tợn. Hắn lảo đảo đứng dậy, không nói tiếng nào rời đi. Phương Yểu An bị trừng thì hơi sững sờ, hiện trường đột nhiên trở nên rất quỷ dị. Anh và Chu Kỳ Minh đứng trên bậc thang cao nhất của tầng trên, từ trên cao nhìn xuống Quý Chính Tắc đang bị thương phía dưới, trông sao cũng giống hai thằng cha già đầu xấu xa đang bắt nạt một đứa trẻ vị thành niên. Quên đi, nhân lúc anh còn xấu xa thì hắn đừng có mà quay lại tìm anh nữa, anh nghĩ. “Anh Phương, anh không sao chứ? Có cần báo cảnh sát không anh?” Chu Kỳ Minh cúi đầu nhìn anh. “Không sao đâu, cảm ơn cậu, sao hôm nay cậu không đi làm?” Anh nhanh chóng lái sang chủ đề khác. “À, em vừa đi công tác về, cái này.” Hắn ta mỉm cười nhấc cái túi trên tay lên, “Bánh ngọt này của họ rất ngon. Em nghĩ anh thích đồ ngọt nên mang về cho anh mấy hộp.” Túi đựng rất tinh xảo, thoạt nhìn có thể thấy là không phải tiện tay chọn bừa. Phương Yểu An chỉ nhìn thấy hai chữ bánh ngọt, còn tên cửa hàng này thiết kế quá hoa mỹ nên anh chưa nhìn được ra là gì. Chu Kỳ Minh mỉm cười, cúi đầu xuống thì thoáng thấy hai vết đỏ thẫm trên cần cổ gầy gò của anh, hắn ta giật mình, “Anh Phương, trên cổ anh…” Con ngươi Phương Yểu An co rút kịch liệt, anh bật người nhảy thẳng vào cửa nhà, cũng không cầm túi đồ hắn ta đưa cho mà chỉ nói, “Không có gì, cảm ơn cậu.” Nói xong liền mặt không đổi sắc va vào cửa. Hôm nay là thứ sáu, cả ngày cũng không có tiết dạy của anh, theo lịch dạy thì tuần nào anh cũng sẽ được nghỉ ba ngày liên tục. Lúc anh bước vào nhà cảm thấy phía dưới đau cực kỳ, anh với di động nhìn thì thấy đã qua buổi trưa, giáo viên dạy môn Hóa lớp bốn gửi tin nhắn nhờ anh dạy hộ một tiết hôm nay. Cô ấy vừa mang thai đứa thứ hai, trong thời gian có bầu đã bị động thai, trường học họ lại đang trong giai đoạn gấp rút, cho nên sẽ thường xuyên có tình huống đổi tiết hoặc dạy hộ. Nhưng hôm nay Phương Yểu An thật sự không tiện, phía dưới của anh đau dữ dội khiến anh hận không thể xách chân lên mà đi. Anh vừa định trả lời cô giáo kia là hôm nay mình không dạy được, thì đột nhiên lại bị tổ trưởng tổ soạn giáo án gọi điện đến, nói là lãnh đạo Sở Giáo dục đến dự giờ, chỉ đích danh là dự lớp bốn, nhờ anh nhanh tới hỗ trợ. Cơm trưa còn chưa kịp ăn, anh vội quàng khăn vào rồi khó khăn đi xuống lầu bắt taxi đến trường. Đến nơi mới thấy lãnh đạo Sở Giáo dục không tới dự giờ, bọn họ buổi trưa bị lãnh đạo trường lôi đi nhậu, uống quá nhiều giờ vẫn còn trên bàn nhậu chưa xuống được. Nhưng tới rồi cũng không còn cách nào khác, anh bước vào lớp bốn và nhìn thấy ghế cuối lớp trống không, Quý Chính Tắc không đến lớp, điều này ngược lại làm giảm bớt nỗi bứt rứt của anh. Lớp học diễn ra suôn sẻ, ngoại trừ cái cậu tên Đường Hựu Trung kia cứ mãi nhìn chằm chằm vào anh một cách rất kỳ quái, điều đó khiến anh vừa sợ vừa lo, tan tiết xong thì vội vã ra nhanh khỏi lớp. Phía dưới thực sự rất đau, như thể có một viên gạch được đặt bên trong và cứa dây thần kinh đau đớn của anh từng chút một. Anh thận trọng ngồi xuống, vừa chạm vào ghế lại khiến cánh mông co rút, càng thêm đau hơn, “Shsss.” Thầy Bàng mới tan lớp, vừa pha một ấm trà lớn bước vào đã liếc thấy miệng anh sưng đỏ cả lên, “Ối thầy Phương, nóng trong người hả? Miệng cũng loét cả ra rồi kìa. Mùa đông khô lắm, nên ăn bớt cay đi thầy, nào, tới đây uống chút trà hoa cúc cho bổ lại chút nào.” Ông ta chính là một tín đồ trung thành của trà hoa cúc, trong mắt ông ta thì trà hoa cúc đúng là thần dược trị bách bệnh, ông ta vừa nói vừa rót một chén cho Phương Yểu An. Phương Yểu An nhìn những bông hoa cúc vàng đang nở rộ trôi dập dờn trong chén, chúng nó đang bung nở toe toét về phía anh, thấy vậy, khuôn mặt anh cũng co rút mất tự nhiên. Bổ người? Bổ cái gì? Lấy hình bổ hình à? Không biết trong đầu nghĩ gì mà anh bỗng thấy ghê tởm cả người. Ngơ ngơ ngác ngác về đến nhà, cả ngày không ăn gì cũng không thấy đói, anh chóng mặt đau đầu bò lên giường, trong chốc lát đã ngủ thiếp đi. Anh bị tiếng chuông cửa đánh thức, ngủ đến choáng váng như rơi trong sương mù. Anh ngây ngốc nhìn trần nhà hồi lâu, cũng không biết bây giờ là buổi chiều hay đã là sáng hôm sau. Chuông cửa vẫn tiếp tục vang lên, một lúc sau anh đứng dậy rồi lắc lư đi đến cửa ra vào, cầm nắm cửa do dự một lúc rồi hỏi “Ai đấy?” Không có ai trả lời, anh hỏi lại lần nữa, “Ai đấy?” Vẫn một mảng tĩnh lặng, anh có một linh cảm xấu, thông qua mắt mèo nhìn ra ngoài cửa. Một con ngươi vặn vẹo thoáng chốc lấp đầy tầm nhìn của anh. Anh sợ hãi lùi lại một bước, khẽ kêu một tiếng “A!” Anh còn chưa hồi hồn, giữa tiếng cười đắc ý của cậu thiếu niên, anh mới nhận ra rằng người ngoài đang nhìn vào bên trong, rõ ràng là không thể nhìn được bên trong và đó chỉ là một trò đùa dọa người dở hơi. “Mở cửa.” Quý Chính Tắc cười xong thì gõ thêm vài lần nữa, “Nhanh nào nhanh nào, nếu không em hét lên đấy.” Hắn hắng giọng một cái, thế mà hét thật, “Bớ người ta, thầy Phương của trường THPT Tụng Ngôn là….” Hắn nói được một nửa, Phương Yểu An đã lập tức mở cửa ra, giận đến cứng họng, “Em!” Quý Chính Tắc đứng ngoài cửa, cánh tay trái đang bó thạch cao treo lủng lẳng trên người, trên trán còn dán một miếng băng gạc, trên mặt còn có một mảng xanh tím, trông cả người âm u lưu manh vô lại, nhưng đôi mắt lại sáng ngời và mặt mũi rất sinh động. Hắn nhếch mép cười đùa, cà lơ phất phơ trêu ghẹo, “Yo, dám mở cửa cơ đấy?” Phương Yểu An đã quá mệt mỏi rồi, giọng điệu cũng ỉu như cơm thiu chẳng có tí sức sống nào, “Em lại tới làm gì?” Quý Chính Tắc giơ cánh tay bó bột của mình lên lắc lắc, “Gãy tay rồi, em ở nhà một mình không sống nổi.” “Người nhà em đâu?” “Nhà em không có ai hết.” “Cái… Không có ai?” Anh chưa từng nghe nói về hoàn cảnh gia đình Quý Chính Tắc có gì đặc biệt. Quý Chính Tắc dường như có thể dễ dàng nhìn ra những gì anh đang nghĩ, “Họ không có ở nhà.” “Em gãy tay mà họ cũng không về chăm sóc em?” Quý Chính Tắc nhìn anh, có vẻ rất sầu não vì điều anh nói, “Tại sao họ lại phải quay về? Không phải thầy đẩy em ngã à, chẳng lẽ thầy không nên chịu trách nhiệm sao ạ?” Phương Yểu An nghẹn một hơi trong cổ họng, đầu óc như bị nước sôi đổ đầy, trong lòng phiền muộn bực dọc, “Tôi có thể thuê người chăm sóc cho em được không? Tôi không chăm sóc nổi em.” Quý Chính Tắc rất sảng khoái đáp, “Được ạ, em muốn thuê chăm sóc đặc biệt, một tháng hai mươi tám nghìn, bị rạn xương thì cần một trăm ngày, như vậy ít nhất là ba tháng.” Anh chưa từng nghe nói có người bị thương tí tẹo thế này mà phải thuê chăm sóc đặc biệt, “Đừng có ức hiếp người quá đáng!” “Sao cơ? Em bắt nạt thầy, giờ thầy không muốn chịu trách nhiệm?” Quý Chính Tắc bước tới, vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Hắn mím chặt miệng, ánh mắt u ám và sắc nhọn như một thanh kiếm đầy sát khí, tạo cho người ta cảm giác áp chế từ mọi phía. Đây là lần đầu tiên Phương Yểu An có ý muốn đánh người như vậy, anh rất muốn đập bẹp cái tên nhóc con vênh váo hung hăng từng bước ép sát mình này, tốt nhất là đập bẹp thành một tờ giấy, sau đó vo viên lại rồi ném vào bồn cầu xả nước, cho hắn trôi thẳng đến đại dương nào đó luôn đi. Quý Chính Tắc trịch thượng nhìn anh, Phương Yểu An bị bức bách trông xinh đẹp vô cùng. Vành mắt và đôi gò má kết hợp với nhau thành một quả cầu đỏ ửng, trong mắt không biết là đang ngậm một vũng nước hay là một quả cầu lửa mà trông sóng chuyển lóng lánh như nước nhưng lại như muốn bùng cháy lên, tươi ngon sống động khiến người ta khô cả miệng lưỡi. Trái tim hắn đập thình thịch vang đội, đúng rồi, chính là góc độ này, với đôi mắt khiến lòng người phải gợn sóng nhộn nhạo đang trừng hắn qua cặp mắt kính. Toàn thân hắn đột nhiên bốc cháy và nổi lên phản ứng không hợp hoàn cảnh, quả táo Adam mắc kẹt trong cổ họng không ngừng lên xuống, hắn đang định nói gì đó. Chợt thấy Phương Yểu An mạnh mẽ nhắm mắt lại, lảo đảo thân thể, cam chịu số phận nhẹ giọng nói “Vào đi.”
Bạn đang đọc truyện Tràn Ngập Nguy Cơ của tác giả Hạ Tiểu Chính. Tuổi trẻ bồng bột, phấn chấn, bao tình cảm mãnh liệu đều dồn hết vào trong những rung động chớm nở, thầy giáo lạnh nhạt, không quan tâm, nhưng làm sao kiên trì lại bạn nhỏ cố chấp kia? Chính vì thế mà Quý Chính Tắc đã dần dần dung nhập vào cuộc sống của Phương Yểu ra chính anh cũng lờ mờ thuận theo cậu học trò ấy mà thôi, cũng vì anh lãnh đạm quá lâu rồi, rất khao khát tâm hồn trẻ trung, cháy bỏng của Quý Chính Tắc, cứ như là một liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Gả Cho Người Làm Tiểu Thiếp, Lấy Ngươi Về Làm Hoàng Hậu hay Mộ Hàn Trọng.
Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 6 Quý Chính Tắc không ngờ Phương Yểu An lại dễ dàng đồng ý như vậy, điều này khiến hắn hơi giật mình sững sờ. Phương Yểu An liếc nhìn hắn, sau đó quay đầu đi vào phòng, không quên quăng lại một câu “Tôi đi ngủ.” Anh thực sự rất mệt mỏi, không thể phân được rõ sự mệt mỏi này là đến từ thể xác hay là tâm lý nữa. Sự chán nản xen lẫn tức giận như thủy triều lạnh lẽo xô vào lòng khiến lồng ngực anh ức nghẹn. Bản thân anh không phải là một người giỏi tranh luận, về tổng thể anh là một người rất ôn hòa, anh ghét lúc nào thần kinh cũng bị trong trạng thái căng thẳng và càng ghét bị người khác bức ép tới bước đường cùng. Anh sẵn sàng sống thuận theo người khác, chỉ cần đừng có ép buộc anh, nhất là khi anh đang ở thời điểm mệt mỏi đến cùng cực. Quý Chính Tắc bị tiếng cửa đóng sầm làm cho choáng váng. Nhà có thêm người cũng chẳng khác gì lúc trước. Chỉ là Quý Chính Tắc bị thương và Phương Yển An cũng sẽ không nấu ăn. Chuyện ăn uống này có thể giải quyết ở trường vào buổi trưa, còn về bữa tối và cuối tuần thì hầu như đều gọi đồ bên ngoài về. Đồ ăn ngoài khá nhiều dầu mỡ, thỉnh thoảng ăn một hai bữa thì không sao, nhưng ngày nào cũng ăn vậy thì rất ngán, dường như khẩu vị anh thực sự đã bị Quý Chính Tắc chiều hư rồi. Quý Chính Tắc thì khá dễ nuôi, cho gì ăn nấy, không kén chọn. Nhìn thấy anh càng lúc càng gắp ít đi thì hắn cũng dừng lại, “Sao vậy? Ăn không quen sao?” Phương Yểu An hơi buồn bực, nghĩ mình so với bệnh nhân còn phiền phức hơn, “Không có gì, mau ăn đi, ăn xong tôi rửa bát.” Quý Chính Tắc không nhúc nhích, đột nhiên hỏi anh “Thầy có biết thái đồ ăn không?” Phương Yểu An ngẩng đầu, Quý Chính Tắc gắp một miếng gà tẩm dầu hành vào bát cho anh, “Ăn cơm xong đi siêu thị nhé.” ——— “Đừng lấy cái đó, thầy không thấy mặt dưới có màu đen rồi à? Củ sen là để nấu canh, chọn củ nào có bảy lỗ ấy. Cà chua này nhũn thế mà thầy vẫn chọn, thầy định mua về nuôi kiến hả?” Phương Yểu An bị niệm chú như vậy suốt cả đường, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cầm lấy quả cà chua quay đầu nhìn hắn. Hắn lập tức ngậm mồm, giơ một tay lên đầu hàng, “Ok được rồi, thầy muốn chọn gì thì chọn cái đó đi, nghe thầy hết.” Phương Yểu An đặt quả cà chua nhũn nhoét đó về lại chỗ cũ, xoay người rời đi, “Hôm nay không ăn cà chua.” Quý Chính Tắc què một tay chậm rãi theo anh, vừa đi vừa tủm tỉm. Phương Yểu An đứng trước bể cá, nhìn hắn đi nửa ngày mới tới nơi, “Mua cá không?” “Thầy muốn ăn thì mua.” Phương Yểu An mất tự nhiên quay đầu xem cá, bể cá dài mùa đông toát ra một mùi ẩm ướt mát lạnh, “Mua loại nào?” “Thầy thích loại nào thì mua loại đó.” Phương Yểu An hung hăng trừng hắn, “Tôi không thích!” “Vậy làm sao bây giờ?” Quý Chính Tắc nghiêng đầu buồn cười nhìn anh. Hắn cảm thấy lúc Phương Yểu An nổi giận thì trông anh hệt như một đứa trẻ, lúc tức giận lại thấy vài phần tính khí trẻ con, đừng nói là ba mươi, mười tuổi còn chưa chắc đã tới ấy. Mùi vị bị trêu chọc đặc biệt khó chịu, Phương Yểu An mạnh miệng muốn đi, “Không mua nữa.” “Ấy.” Quý Chính Tắc vội kéo cổ tay anh lại, “Đi thật hả.” Hắn bật cười, “Em nói thật mà, nó giống nhau cả thôi, thầy muốn mua loại nào cũng được, chọn xong rồi đưa cho nhân viện bảo họ mổ cho, tay em như này không mổ cá được.” Hắn thuận thế vỗ vỗ lưng Phương Yểu An, cúi đầu xuống dỗ dành, “Được rồi được rồi đừng giận nữa mà, không trêu thầy nữa.” Phương Yểu An cãi cố, ấu trĩ như không phải là chính mình, “Ai tức giận?” “Em, em tức giận, em cố tình gây sự được chưa?” Phương Yểu An đã rất cáu rồi, nhưng khi anh nhận ra mình đang bị một thằng nhóc kém tận mười lăm tuổi dỗ dành thì lại càng tức hơn. Mồm nhanh hơn não, anh bật thốt lên một câu, “Tôi ba hai tuổi rồi!” Quý Chính Tắc gật đầu, “Ừm, giỏi quá, tuyệt vời luôn.” Anh trố mắt nghẹn họng, Quý Chính Tắc nhân cơ hội kéo anh đến quầy thanh toán, “Chúng mình về thôi, đừng giận nữa nhá.” ———- Quý Chính Tắc chống một tay lên bàn chỉ đạo, “Đúng rồi, xắt cái này thành từng đoạn, cứ tùy tiện xắt là được. Dưa chuột thái lát để lát xào với trứng gà, cẩn thận đừng thái…” “Shsss ——” Hắn còn chưa nói xong, Phương Yểu An đã cứa một phát cơ bản vào ngón trỏ, máu lập tức tóe loe. Phương Yểu An nắm chặt đầu ngón tay mình, cảm thấy vô cùng thất bại. Trước mặt Quý Chính Tắc, anh luôn luôn làm ra những việc xấu hổ, anh ngập ngừng giải thích, “Tôi chưa thái…” Quý Chính Tắc nhìn xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu của anh, trong lòng vừa mềm vừa ngứa, “Để em xem nào.” Con dao này là con dao nhà bếp kiểu Nhật mà hắn cầm tới, lưỡi mỏng và sắc nên rất dễ thái. Bàn tay của Phương Yểu An rất đẹp, móng tay gọn gàng sạch sẽ, đầu ngón tay tròn trịa mượt mà, khớp xương nhỏ thon dài và trắng nõn, khi nắm rất mềm. Vết đứt không sâu, chỉ bị cứa nhẹ một đường mỏng, máu rỉ ra xung quanh miệng vết thương tạo thành một bông hoa đỏ thắm. Phương Yểu An bị nhìn chằm chằm cảm thấy có chút khô khốc, vừa định rút tay về thì Quý Chính Tắc đã ngậm ngón trỏ của anh vào miệng. Đầu lưỡi mềm mại liếm xung quanh thành một vòng tròn, đầu ngón tay được khoang miệng nóng ẩm bao quanh. Anh rõ ràng cảm nhận được Quý Chính Tắc đang mút máu anh. Anh thu tay lại, mặt đỏ tới tận mang tai, “Em làm gì thế?!” Lưỡi Quý Chính Tắc lướt trong miệng nửa vòng, hắn đột nhiên bật cười, ngọn lửa say mê trong mắt bùng lên, “Ngọt quá.” Anh theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, ngoảnh mặt sang bên, “Em bị điên à?” Vừa dứt lời, Quý Chính Tắc đã vươn người tới hôn anh, đầu lưỡi trơn trượt tùy ý mạnh mẽ xâm chiến khoang miệng anh, máu tanh ngọt ngào cùng nước bọt trao đổi lẫn nhau khiến lòng người say mê. “Ưm…” Eo anh tựa vào mép bàn, tay phải Quý Chính Tắc đè chặt gáy anh rồi sấn người đè lên, hơi thở nóng rực phả vào mặt khiến lòng người phát sốt. Đầu anh không ngừng ngửa về sau, sau khi cắn mạnh môi Quý Chính Tắc một phát thì mùi máu lại càng nồng đậm hơn và quanh quẩn giữa răng môi hai người, nó vừa tanh lại vừa ngọt, hệt như thứ thuốc phiện kích thích thần kinh. Quý Chính Tắc hôn rất mạnh bạo, con ngươi hắn đen bóng sáng ngời, Phương Yểu An run lên, sắp bị hắn một miếng nuốt trọn. Khoang miệng gần như bị quét sạch sẽ, nụ hôn dài nhớp nháp và ẩm ướt kéo dài rất lâu, anh làm thế nào cũng không thoát ra được, gần như bị nụ hôn này làm cho nghẹt thở, những cơn choáng váng khiến da đầu tê tái thi nhau đập vào não. Lúc tách ra, hai đôi môi phát ra một tiếng “ba” như vừa mở nút chai rượu được ép chặt. Môi trên Phương Yểu An sưng lên thấy rõ, cằm dính đầy nước miếng. Anh vừa chống tay xuống thớt để giữ thăng bằng vừa thở hổn hển, hai má đỏ bừng như cà chua chín, đôi mắt trợn lên nhìn Quý Chính Tắc tràn ngập hơi nước mờ ảo. Khóe miệng Quý Chính Tắc bị anh cắn vẫn còn đang rỉ máu, hắn liếm một cái, lúc cúi xuống nhìn chân Phương Yểu An thì chợt nở nụ cười ranh mãnh. Hắn nói, “Thầy ơi, thầy cương rồi kìa.” ———- Tám giờ tối Phương Yểu An vẫn chưa chịu ra khỏi phòng ngủ, Quý Chính Tắc gõ vài cái lên cửa, “Ra nào thầy ơi, đồ ăn cũng nguội hết rồi, chuyện thầy cương em đã quên sạch rồi á…” Cửa bị người bên trong hung hăng đạp mạnh một phát. Quý Chính Tắc cố gắng nín cười, “Được rồi, em sẽ về phòng, thầy ra ngoài ăn chút gì được không?” Điện thoại trong túi quần rung lên, hắn cầm lên xem, là Đường Hựu Trung gọi tới, “Chuyện giề?” Giọng Đường Hựu Trung hòa cùng tiếng nhạc ồn ào sôi động, “Đang đâu đấy? Qua đây chơi không? Bên này phố Đông ấy.” Hắn nâng vai kẹp điện thoại rồi đi vào bếp rót một cốc nước, “Đếch rảnh.” Bên cạnh có người nói với vào, nhưng dầu dây bên kia quá ồn khiến hắn không nghe ra được gì. “Lâm Diệu nói mày đúng là chán chết, cuối tuần cũng ru rú ở nhà. Ý nó là nó đặc biệt đến để xem bóng cùng mày, còn vứt cmn bố đi đây này, con cháu tồi như chó.” Quý Chính Tắc bật cười, “Mày xem với nó đi.” Bên kia không biết xảy ra chuyện gì mà đột nhiên không có âm thanh nào. “Người đâu rồi?” Đường Hựu Trung hơi dừng lại, giọng nói lạnh nhạt trầm thấp mang theo một chút ý cười, như là đang cười trên nỗi đau của người khác, “Cái đinh công mệnh, anh trai Lâm Diệu tới, nó sợ tè trốn trong WC rồi, tao cũng lượn đây.” Quý Chính Tắc cười, cất điện thoại lại trong túi, sau đó đi vòng qua gõ cửa phòng Phương Yểu An, “Không được sao? Thầy tuốt một phát thôi sao mà lâu thế? Không…” Cửa suýt chút nữa bị đá thủng thành một cái lỗ. ———- Ngày nào Quý Chính Tắc cũng treo một tay lẽo đẽo theo đuôi Phương Yển An, từ nhà đến trường rồi đến siêu thị. Anh thậm chí còn không dám đối mặt với Quý Chính Tắc. Anh rất xấu hổ, nhớ tới lúc trước còn mạnh mồm khẳng định mình là một người lãnh cảm tình dục, thế mà quay đi quay lại đã bị một nụ hôn làm cho cương cứng, hễ nghĩ tới là anh lại hận không thể đập đầu vào tường. Quý Chính Tắc tắm xong đi ra, ngăn lại anh đang muốn trốn trong phòng lần nữa, giọng điệu hiếm thấy hòa hoãn lại, “Thầy có thể giúp em sấy tóc không? Nước nhỏ xuống khiến cổ em ngứa quá.” Quý Chính Tắc chính là một tên rất hay được voi đòi Hai Bà Trưng. Mấy ngày trước bị thương, chuyện gì của hắn cũng phải đến tay Phương Yểu An lo liệu, từ bóp kem đánh răng cho đến vắt khăn mặt. Trong nhà có một bồn tắm nên lúc tắm cũng không gặp khó khăn gì, chỉ cần bọc nilon vào tay trái của Quý Chính Tắc là được, nhưng gội đầu thì anh phải gội cho hắn. Lúc gội đầu, Quý Chính Tắc ngược lại rất yên phận, hắn ngồi im trên chiếc ghế con không phù hợp với chiều cao của mình, cúi đầu không nói gì cả, gội xong còn mỉm cười nói cảm ơn với anh. Sau lần bị đứt tay trong bếp, anh cảm thấy rất khó xử, Quý Chính Tắc cũng không đến nhờ anh giúp nữa, đoán là hắn đã tự mình vật lộn gội. Quý Chính Tắc hơi cúi đầu, hạ mi mắt làm ra vẻ đáng thương, “Tai bị nước vào rồi, xin thầy Phương rủ lòng tư bi giúp em với.” Anh quay đầu sang bên, không nhịn được cười. Quý Chính Tắc ngồi ở mép giường, những ngón tay của Phương Yểu An khẽ di chuyển giữa mái tóc của hắn. Khuôn mặt Phương Yểu An rất đẹp, vẻ mặt lại lạnh nhạt, lông mi rủ xuống như hai cánh bướm bị nước sương ép cho cong, nom thật dịu dàng dưới ánh đèn vàng ấm áp. Quý Chính Tắc ngửi được mùi hương khô ráo trên người anh, thoang thoảng nhàn nhạt, không phải là mùi sữa tắm, nó quyến rũ đến mức khiến lòng người ngứa ngáy, “Thầy thật biết cách chăm sóc người khác đấy.” Phương Yểu An nghiêm túc suy tư một hồi, “Tôi trừ không nấu ăn được ra thì gì cũng làm được.” Nghe giống như đang gỡ gạc lại trình độ nấu ăn dở tệ của mình. Quý Chính Tắc nghe vậy thì vòng tay qua ôm eo anh, mỉm cười dịu dàng ngước mặt lên nhìn, “Vừa khéo, em trừ biết nấu cơm ra thì không biết làm gì khác nữa, xứng đôi đến vậy đấy, thầy có tin không?” Hắn lại vùi mặt vào bụng anh, giọng nói như bị bóp nghẹt trong lớp quần áo, “Thầy thơm quá.” Phương Yểu An cúi đầu nhìn hắn, máy sấy tóc đã được tắt, “Còn cần sấy nữa không, không sấy nữa thì để tôi đi.” Quý Chính Tắc không ngẩng đầu, mệt mỏi vùi trong ngực anh, “Cứ sấy như vậy đi.” Phương Yểu An cũng không đẩy hắn ra, mặc cho hắn ôm mình. Quý Chính Tắc thấy vậy thì hơi sờ sợ, “Hôm nay làm sao thế?” Phương Yểu An không trả lời, lại tắt máy sấy đi, “Sấy xong rồi, tôi đi đây.” Quý Chính Tắc vội kéo anh lại, “Ấy, đừng ngủ sớm vậy mà, chơi game một lát đi.” “Tay em như vậy rồi sao chơi?” “Thì thầy chơi, đi thôi.” “Tôi không biết chơi.” “Dễ lắm luôn, đi nào.” Phương Yểu An bị đẩy đi ra ngoài. Không phải anh không từ chối được mà là anh có phần khó mà từ chối, hoặc là nói anh đang rất mong chờ. Anh lớn lên trong một môi trường sống rất tẻ nhạt, khi còn nhỏ là một đứa trẻ tẻ nhạt, và tất nhiên, khi lớn lên anh cũng trở thành một người lớn tẻ nhạt. Trong trí nhớ của anh không hề tồn tại bóng dáng của người mẹ, anh được ba anh một tay nuôi lớn. Giống như tất cả những người đàn ông trung niên không giỏi ăn nói khác, Phương Nhất Giang thật ra cũng không biết cách nuôi dạy con cái, ông quá lạnh lùng và nghiêm khắc, và sự dạy dỗ của ông cũng không xứng gọi là dạy dỗ, nó quá lạnh lùng và cứng rắn như là đang ra lệnh. Phương Yểu An quy quy củ củ lớn lên trong môi trường như vậy, làm gì cũng phải trong khuôn phép. Những thứ như game, yêu sớm, trốn học hay nổi loạn, tất cả đều là những chuyện ngu xuẩn nên mạo hiểm thử trong độ tuổi thanh thiếu niên, anh đều chưa từng chạm vào dù chỉ một thứ. Anh bước đi không hề sai lệch một bước nào, điểm thi vào đại học rất cao, xếp hạng đại học rất cao, thụ động trở thành một người ưu tú. Phương Nhất Giang hy vọng anh có thể tiếp tục học nâng cao, học lên Tiến sĩ và ở lại làm giảng viên đại học, đây là một nghề nghiệp rất danh giá, ông nghĩ điều đó là tốt và muốn Phương Yểu An phải làm như thế. Nhưng Phương Yểu An lại không làm theo vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học thì anh trở về làm giáo viên Hóa học trường THPT. Anh không thích Hóa học, cũng không thích trở thành giáo viên. Anh không thể giải thích được là tại sao, nhưng chuyện này đã trở thành hành động duy nhất mang tính phản nghịch của anh trước khi Phương Nhất Giang qua đời vì ung thư phổi. Quý Chính Tắc ngồi sau lưng anh, gần như là ôm trọn anh vào vòng tay mình, “Nút cộng là nút phương hướng, đây là hỏa lực bắn, tạm dừng, nút bắn… Đã nhớ chưa?” Phương Yểu An không trả lời, anh đang cúi đầu mân mê máy chơi game. Quý Chính Tắc nhìn thấy đôi gò má chuyên chú và lông mi cụp xuống của anh, nhìn thấy anh vụng vụng về về mà bấm vài nút trên tay cầm, đôi môi nhạt màu mím lại thành một đường thẳng. Hắn đột nhiên rất muốn cắn vào vành tai Phương Yểu An, để anh phải quay lại nhìn hắn, cổ họng hắn nhốn nháo, cố ý cất cao giọng lên, “Trong PS4 không có game đua xe, nhưng cái GTS này thì có, mặc dù em không thích chơi cái này lắm.” Phương Yểu An cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn hắn, “Thế mà hôm nào em cũng chơi.” Hắn đạt được mong muốn, mỉm cười nói, “Bởi vì khi chơi cái này thì thầy sẽ nhìn em đó.” Phương Yểu An lại cúi xuống, “Cũng đâu phải là nhìn em.” “Hửm? Thật sự là không nhìn em à?” Hắn cúi người lại gần, thừa dịp Phương Yểu An quay đầu thì đột nhiên đè người xuống hôn anh, vừa mới liếm được hai phát đã bị bóp cổ đẩy ra. Trước khi Phương Yểu An kịp mắng, hắn đã đánh đòn phủ đầu, khóe miệng nhếch lên một cách xấu xa, “Sao vậy? Sợ lại bị em hôn đến cương à?” Nhịp tim của Phương Yểu An đập vang chói cả tai, vành tai anh đỏ bừng, “Em có biết xấu hổ không hả?” Nụ hôn dường như là một thứ rất dễ kích thích hormone, anh cố gắng hết sức điều khiển nhịp thở để ổn định nhịp tim đang đập nhanh quá mức của mình, màng nhĩ cũng rung lên bần bật như đánh trống. “Em không biết nữa, thầy nói coi?” Quý Chính Tắc nhìn anh, đôi mắt cười cong cong thành hình trăng khuyết. Anh bị hắn nhìn đến ngượng chín cả mặt, ánh mắt lại trở nên lấp lửng, lời nói ra chẳng mang nổi nửa điểm uy hiếp, “Tôi cảnh cáo em, nếu còn như vậy nữa thì biến ra ngoài cho tôi.” Quý Chính Tắc từ chối cho ý kiến, bị anh trừng mắt thì không còn cách nào đành phải qua loa lấy lệ gật đầu, “Được ạ, theo ý thầy.” Phương Yểu An đứng dậy rời đi, khuôn mặt có chút đỏ lên, anh đoán là do thiếu dưỡng khí. Anh không muốn bị Quý Chính Tắc phát hiện ra, vì vậy giấu đầu lòi đuôi mà bước đi vừa nhanh vừa mạnh, chân giẫm đến đùng đùng vang dội. Tràn đầy khí thế bước đùng đoàng như vậy đến cửa phòng, chợt nghe thấy Quý Chính Tắc phía sau nói với theo với vẻ sâu kín, “Có vài người, thoạt nhìn bề ngoài thì lời lẽ chính đáng lắm ý, cơ mà lỗ tai lại âm thầm đỏ bừng muốn cháy cả tóc luôn rồi.” Sống lưng Phương Yểu An cứng đờ, anh xấu hổ vô cùng cực, ngay cả một câu phản bác cũng không thốt lên nổi. Anh không dám quay đầu mà đùng đùng đóng sầm cửa phòng lại. Quý Chính Tắc nắm tay cầm cười đến không thẳng người lên nổi. ——— Hệ thống sưởi của chung cư kiểu xưa rất cũ, tình trạng máy sưởi không hoạt động xảy ra thường xuyên, ngay cả gọi cho thợ đến sửa thì đến hai ngày cũng chẳng có ai thèm tới. Phương Yểu An trời sinh thể hàn, nếu không có máy sưởi thì buổi tối dù có nằm trong chăn bao lâu cũng vẫn thấy lạnh như chui hầm băng. Anh đã bắt đầu ho và mơ hồ có tình trạng cảm lạnh. Lúc tắm xong đi ra người đã nóng như lửa, càng nằm lại càng thấy lạnh, anh lạnh đến mức cuộn tròn người lại. Trong giấc mơ là ngọn núi tuyết vô biên, anh thu mình giữa dòng sông băng và đang cầu xin một con cá chép đỏ sậm. Anh biết là mình đang mơ, anh mơ thấy mình nằm trong dòng sông băng lạnh lẽo và đang cầu xin cá chép, Phương Nhất Giang không tìm mẹ kế cho anh nhưng trong mộng anh lại có một người mẹ kế. Anh ôm cá chép trở về nhà, mọi người đều muốn con cá chép này của anh, mẹ kế không tồn tại muốn có, Phương Nhất Giang muốn có, Diệp Mi cũng muốn có, cả ba người họ đều hô hào xông lên cướp lấy nó. Anh không biết phải đưa nó cho ai. Bọn họ tranh tới tranh lui rồi lại xô anh xuống dòng sông băng lạnh lẽo ấy. Cái lạnh thấu xương đóng băng nhận thức của anh, anh đang chìm dần xuống, miệng mũi nhả ra một chuỗi bong bóng thật dài. Trước mắt anh trở nên tăm tối hỗn loạn, cảm giác nghẹt thở rất chân thật này khiến anh sợ hãi. Một sức mạnh to lớn lôi anh ra khỏi sông băng, dòng nước lạnh lẽo tí ta tí tách rơi xuống đất. Anh ôm chặt lấy con cá mà ho khù khụ, đôi mắt mở ra được một đường tí hi, anh nhìn thấy cậu thiếu niên đang đứng khoanh hai tay trước ngực mình, cất cao giọng nói, “Cái đinh công mệnh, ông kéo lên được một nàng tiên cá?” Anh bị tỉnh vì lạnh, đầu óc nóng sốt choáng váng và cổ họng thì khô khốc, anh vươn tay toan với cốc nước trên bàn cạnh giường. Bất chợt liếc thấy một bóng đen to tướng phía dưới, anh hoảng sợ đến giật cả mình, bật dậy như cá nhảy, “Ai?!” Quý Chính Tắc ngồi xổm cuối giường, hắn đang nắm cẳng chân anh. Anh rụt chân lại, hắn bình tĩnh đứng lên đối diện với tầm mắt của Phương Yểu An, “Thầy ngủ vậy không lạnh sao? Chân cóng cả rồi này.” Cổ họng anh càng thêm khô khốc, anh co chân về phía sau, giọng điệu cứng rắn, “Không phải việc của em, về ngủ đi.” Quý Chính Tắc không nhúc nhích, đột nhiên vén chăn lên chui vào rồi kéo anh vào trong lòng mình. Gió lạnh chợt ập tới, Phương Yểu An lập tức thẳng người chạy trốn, lại bị hắn kéo lại cánh tay trở về. Anh nghiến răng giãy giụa, “Quý Chính Tắc! Đừng có mà phát điên!” Quý Chính Tắc kẹp chặt hai chân đang đá loạn xạ của anh lại, một tay giữ cổ tay anh rồi đè nửa người lên, trầm giọng nói “Đừng nhúc nhích.” Phương Yểu An cứng đờ, anh nhạy cảm nhận thấy một vật cứng rắn đang dán vào mông anh mà chọc lung tung, “Em!” Quý Chính Tắc ưỡn thân dưới về phía trước, môi áp vào tai anh nói ra những lời nóng bỏng, “Biết rồi, đừng nhúc nhích nữa, còn động nữa là em bắn vào mông thầy đấy.” Phương Yểu An bị dọa sợ, cứng đơ cả người bị Quý Chính Tắc xoay người lại ôm vào lòng, anh ngượng chín cả mặt, “Em có biết xấu hổ không hả?!” “Không biết.” Quý Chính Tắc trực tiếp vươn tay vào trong quần, lòng bàn tay mang theo hơi lạnh xoa nắn dương vật đang mềm nhũn của anh. Phương Yểu An hít ngược một hơi rồi điên cuồng giãy giụa, hai tai nóng như lửa đốt. Quý Chính Tắc gắt gao ôm chặt anh vào ngực cho đến khi anh kiệt sức và không thể cử động được nữa. Anh nhất thời choáng váng, huyệt Thái dương như bị kim châm bất động, chỉ có miệng vẫn là yếu ớt la lên, “Cút, cút ngay…” “Không cút.” Nụ hôn Quý Chính Tắc rơi xuống dày đặc triền miên không dứt, dần dần bao phủ toàn bộ khuôn mặt anh. Thân thể anh lúc nóng lúc lạnh, đau đớn cau mày, lại co người rúc thành một khối. Móng tay Quý Chính Tắc nhẹ nhàng cào vào cái miệng chúm chím phía dưới của anh, anh thẳng thắt lưng, run rẩy rên rỉ. Quý Chính Tắc dán môi lên tai anh, nhiệt độ từ lời nói của hắn rót vào tận sâu nơi màng nhĩ, “Thầy lại cương rồi, thầy nhìn xem nó sung sức chưa này.” Quý Chính Tắc nắm thằng nhỏ của anh rồi bắt đầu vuốt lên vuốt xuống liên tục, tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh hơn nữa, dương vật của anh căng phồng đến cực điểm, mũi chua xót muốn khóc nấc lên, hai tay siết chặt ga trải giường, hai chân duỗi thẳng, run rẩy mà bắn tinh. Tay Quý Chính Tắc dính đầy thứ dịch nhớp nháp, hắn vươn lưỡi liếm láp, sau đó tự cầm lấy côn thịt của mình, vừa thủ dâm vừa quay sang hôn Phương Yểu An. Hơi thở của hắn nặng nề nóng bỏng như ngọn lửa đang rực cháy, nó thiêu cháy Phương Yểu An đến mức anh không biết phải làm sao, anh ngẩng đầu tránh đi, nặng nhọc nghẹn ngào, “Cút ngay…” Nụ hôn khô nóng của Quý Chính Tắc rơi xuống đôi lông mày đen nhánh, xuống vành tai rồi vòng xuống gặm cắn đôi môi của anh. Hắn điên cuồng như lên cơn điên, cơ bắp phấn khích đến run rẩy, “Em không cút được, em muốn thầy đến sắp chết rồi, thầy ơi, thầy cứu em được không? Hửm?” Cổ Phương Yểu An bị chiếc lưỡi thô ráp liếm qua liếm lại và để lại những vệt nước nhớp nháp, “Thầy ơi, thầy cứu em với, em sắp phát điên rồi.” Hắn nghe thấy tiếng nghẹn ngào của Quý Chính Tắc, tiếng nước lép nhép dưới hạ thân hắn càng lúc càng lớn, tinh dịch của anh được Quý Chính Tắc xoa lên khắp dương vật của mình, ngay cả không khí cũng trở nên nóng bỏng tanh nồng. Quý Chính Tắc thở dốc, cục xương nơi cổ ngăn chặn khiến giọng nói cũng trở nên khô khốc mà rõ ràng, “Em không nhịn được nữa rồi, thầy cho em phát điên một lần thôi được không, được không ạ?” Anh không biết tại sao mình lại cảm thấy Quý Chính Tắc như đang muốn khóc. Anh muốn nói được, nhưng lại không thể nói ra thành lời, dần càng thấy lạnh hơn, người cũng bắt đầu run lẩy bẩy. Quý Chính Tắc bắt đầu cắn anh, hắn cắn rất mạnh xuống vai anh và in từng vết từng vết lên đó, “Thầy coi em là bạn tình cũng được, được không thầy? Em không nhịn được nữa rồi? Được không thầy, được không thầy? Em muốn ôm thầy.” Anh biết rằng không nên đưa ra bất kỳ quyết định nào vào ban đêm hoặc khi đang bị ốm, nhưng anh vẫn không thể kiềm chế được mà ôm lấy cổ Quý Chính Tắc, nói thật khẽ khàng, “Được.” Anh đang khao khát, anh khao khát nhiệt độ dồi dào trong vòng tay của chàng trai này, nhịp tim đang đập đều đặn và mạnh mẽ trong ngực mách bảo anh hãy bùng cháy. Quý Chính Tắc bỗng chốc bắn tinh, hắn bắt vào sau eo của Phương Yểu An, hắn hơi có phần đình trệ, “Thầy nói thật… Không, chắc chắn rồi!” Hắn vội vàng giải thoát chiếc quần đáng thương của Phương Yểu An. Phương Yểu An mơ mơ hồ hồ, cau mày gắng gượng, “Đừng, tay em còn chưa lành.” Quý Chính Tắc cắn mút vành tai anh, giọng nói cũng tỏa ra sự phấn khích ướt át, “Làm thầy không cần dùng đến tay.” Anh đẩy ngực Quý Chính Tắc lui về sau, “Không được, tôi đang sốt.” Quý Chính Tắc “Hả?” một tiếng, đôi môi khô khốc của hắn rơi xuống trán anh, liên tiếp hôn mấy lần, lúc nói đôi môi mở ra khép lại cọ xát trên da anh, “Nóng thật này, phòng khách có thuốc cảm, để em qua lấy cho thầy.” Anh nhanh chóng túm lấy áo Quý Chính Tắc rồi sấn người lên vòng tay ôm lấy eo hắn, “Đừng đi, tôi lạnh lắm.” Quý Chính Tắc hít sâu một hơi thật dài rồi từ từ phun ra, trong lòng như bị mèo cào, từ tim đến phổi đều ngứa ngáy, “Thầy thật là, hừ, muốn mạng em mà.” Hắn quấn chăn cho Phương Yểu An rồi ôm cả người cả chăn lên đi ra phòng khách, “Như này được không?” Anh choáng váng được Quý Chính Tắc ôm vào trong lòng. Anh vùi đầu vào cổ Quý Chính Tắc, nhắm mắt áp mặt áp lên da hắn rồi nhẹ nhàng dụi dụi. Anh nghĩ, bạn tình thì bạn tình, sao cũng được, anh lạnh lắm, anh chỉ muốn có người có thể ôm lấy anh vào lòng thôi. Pass chương sau giống pass chương 4 nhé các ông.
Reads 113,998Votes 3,497Parts 20Complete, First published Jul 27, 2021Table of contentsTue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tên tác phẩm Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Edit & Beta Tree Tree On Mars Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Tình trạng bản gốc Hoàn 15 chương Tình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộ Thời gian edit 04/02/2021 - 19/02/2021 Nguồn Kho tàng đam mỹ fanfic ===== Giới Thiệu Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An - giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi.2461x1
tràn ngập nguy cơ